Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Họ đã nói’ Category

Anh chàng Brad Pit ủng hộ hôn nhân đồng tính mạnh mẽ nhỉ. Nghe anh ta phát biểu này: 

“không ai có quyền phủ nhận cuộc sống của người khác, ngay cả khi họ không đồng ý với cách sống đó. Bởi ai cũng có quyền được sống cuộc sống họ mơ ước nếu nó không làm hại tới cộng đồng xung quanh. Và bởi phân biệt đối xử không có chỗ đứng ở Mỹ, tôi sẽ bỏ phiếu cho công bằng xã hội và phản đối Proposition 8”.

Cho đến giờ Brad Pid đã bỏ ra 100.000 USD để đóng góp cho chiến dịch chống lại Proposition 8 (một cuộc bỏ phiếu kín ở California về việc ngăn cấm hôn nhân cùng giới), và khẳng định sẽ không kết hôn với Angelina Jolie cho tới khi hôn nhân đồng tính được chấp nhận. 

Mình không thích vẻ kẻng trai của Brad Pit lắm, cũng không thích cách diễn của anh ta (thích Bruce Willis và Mel Gibson hồi trẻ hơn). Nhưng mình thích thái độ quyết liệt của Brad Pit, và cũng thích số tiền 100.000 đô nữa:-).

Theo website này thì Angelina Jolie, người tình của Brad Pit, là một người lưỡng tính.

Tuy nhiên, hôm 4/11 vừa rồi, người ta đã thông qua cái Prop. 8. Điều này làm dấy lên một làn sóng phản đối mạnh mẽ. Sáng nay tình cờ bật CNN thấy có chương trình về cái Prop. 8 này, trong đó có giới thiệu một topic trên blog của nhà báo kỳ cựu Larry King. Topic có tên là Is America ready for same-sex marriage?, và đã nhận được 2096 comments (tính đến thời điểm tôi truy cập).

Người nhà gọi xuống ăn trưa rồi, vứt vội mấy cái link vào đây, khi nào rảnh ngâm tiếp:

– Should Be Considered Biological

 Bollywood is warming up to homosexuality and so is the audience

– Hàng ngàn người ở LA biểu tình phản đối vụ cấm hôn nhân đồng tính

 Cấm hôn nhân đồng tính California, hết cởi lại buộc

– Hôn nhân đồng tính chưa xong, Brad không cưới Angie! (không có thời gian tìm link gốc)

– Sao Mỹ nghĩ gì về luật hôn nhân đồng tính?

– Ellen DeGeneres bảo vệ “Hôn nhân đồng tính

 A Line in the Sand for Same-Sex Marriage Foes

Advertisements

Read Full Post »

Sau khi đắc cử tổng thống Mỹ, ông Barack Obama được nhiều người xem là hiện thân của “Giấc mơ Mỹ”. Nước Mỹ, từ chỗ miệt thị, phân biệt đối xử với người da đen, nay đã chấp nhận một người da đen ngồi vào ghế tổng thống. Tất nhiên đó là cả một quá trình dài, nhưng chiến thắng vang dội của ông Obama khiến người ta không ngớt nhắc lại rằng Mỹ đúng là một đất nước dân chủ, có khả năng tự điều chỉnh ghê gớm, nơi mọi người đều có cơ hội thành công, nơi bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, bất cứ giấc mơ nào cũng có thể trở thành hiện thực…

Những điều đó, chắc hẳn sẽ thắp lên, thôi thúc những giấc mơ về quyền tự do, bình đẳng của những người đồng tính. Nhiều người đồng tính khi theo dõi diễn văn tuyên bố chiến thắng của Obama trên truyền hình, đã thấy ngạc nhiên thú vị khi ông có nhắc tới vai trò của những người đồng tính đối với bánh xe lịch sử nước Mỹ, đối với vận mệnh của nước Mỹ. Đây là một đoạn trích trong diễn văn của ông, do BBC Vietnamese dịch và đăng lại: 

…những lớp người trẻ, người già, người giàu, người khó; người theo đảng Dân chủ, đảng Cộng hòa; người da đen, da trắng, người nói tiếng Tây Ban Nha, người châu Á, người gốc da đỏ, người đồng tính, người dị tính, người tàn tật, người lành lặn – là những công dân Mỹ đã gửi thông điệp ra cho cả thế giới rằng chúng ta không chỉ là một tập hợp các cá thể, hay tập hợp các tiểu bang Cộng hòa hoặc Dân chủ: Chúng ta đã và sẽ mãi mãi là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. 

Người ta đã nghe quá lâu nay rằng cần phải căm ghét người khác, phải sợ hãi và ngờ vực vào điều chúng ta có thể giành được nhưng nay họ dám tìm lời giải đáp bằng cách đặt tay lên bánh xe lịch sử và lái nó về hướng hy vọng, cho một ngày mai tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, ngay trong ngày Obama giành thắng lợi, 4/11/2008, bang California đã thông qua một tu chính hiến pháp cấm người đồng tính kết hôn. Các bang Arizona, Florida cũng ủng hộ những lời đề nghị cấm hôn nhân đồng tính tại bang họ. Chính Barack Obama cũng không ủng hộ hôn nhân đồng tính, mặc dù ông ủng hộ việc sống chung và những quyền khác của các cặp đồng tính.

Nước Mỹ đã tiến một bước rất dài trong cuộc chiến chống phân biệt chủng tộc, đặc biệt là từ thời Martin Luther King Jr với bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ” nổi tiếng. Nhưng nước Mỹ vẫn còn nhiều e dè với cộng đồng những người đồng tính, lưỡng tính và hoán tính.

Điều đó có nghĩa là giấc mơ của những người đồng tính, dù ngay tại Mỹ, vẫn khó trở thành hiện thực hơn rất nhiều so với giấc mơ của một người như Obama. Sẽ còn rất nhiều người phải chịu đau khổ chỉ vì họ đặt tình yêu vào những người cùng giới với mình.

Nhưng, “nước Mỹ là xứ sở của những điều không thể”. Obama tin như vậy, và sau chiến thắng của ông, rất rất nhiều người đã tin như vậy. Vì thế, giấc mơ về những quyền tự do, bình đẳng (như quyền được cưới nhau) của những người đồng tính không phải là một giấc mơ hoang đường. Đến một lúc nào đấy, tổng thống Mỹ có khi lại là một người đồng tính, biết đâu.

Vài cái link để tham khảo:

Victory for Barack Obama, defeat for gay right show progress, room to grow

Ready for a black president, but not likely a gay one

President-Elect Obama’s Victory Speech Reaches Out to Gays

Read Full Post »

Đoạn giao lưu với độc giả dưới đây đăng trên blog của nhà văn Lý Lan, tôi copy về làm tư liệu (hình như đến giờ các nội dung giao lưu đã không còn trên blog Lý Lan nữa).

(Độc giả) Gửi cô Lý Lan,
Hẳn giờ này cô đã biết tác giả JKRowling vừa tung ra tin tức cụ Dumbledore là gay.
Với góc nhìn của một nhà văn kiêm dịch giả, cô có nhận định gì về vấn đề này? Cô có ý kiến gì về nhận định sau:
Một số cư dân mạng không tán đồng với việc cung cấp thông tin đó. Vấn đề không phải là kỳ thị dân đồng tính, mà là vì thông tin đó không bổ sung được gì trong truyện.
Nếu tác giả muốn cho cụ ấy là người đồng tính, vì sao lại không đưa hẳn luôn vào trong truyện mà chỉ nói lại trong interview? Theo góc nhìn đó, có phải các nhân vật trong truyện hòan tòan không biết gì về thông tin này hay không? Và vì thế, cung cấp thông tin này không lảm nổi bật lên cái giá trị ‘mà giả sử như là có’ rằng: ca ngợi một người đồng tính có tài đức được muôn người kính trọng (vì khả năng của họ chứ không phải vì giới tính). Tác giả đã không làm được như thế khi không đưa chi tiết này vào trong truyện.
Một tác giả thành công có phải nên CHỨNG MINH cho người đọc thấy thay vì KỂ LẠI cho người nghe không? Vì những lời phát ra ngòai môi sẽ bị lãng quên theo năm tháng. Những gì còn lưu lại trên trang giấy mới là thực sự.

Chi tiết này rồi cũng sẽ bị quên đi.
Vậy có ích gì khi đưa ra nó ngòai việc hạ thấp hình ảnh cụ Dumbledore?

Trả lời của nhà văn Lý Lan: Thông tin này, cũng giống như những thông tin khác liên quan đến hậu vận các nhân vật khác trong truyên mà tác giả “tiết lộ” trong những cuộc phỏng vấn hay giao lưu với độc giả, là những chuyện ngoài trang sách. Ví dụ một hoạ sĩ đã hoàn tất bức tranh một nhành mai, khi trò chuyện với khách thưởng lãm, hoạ sĩ nói về gốc cây, thì điều đó không nâng cao hay hạ thấp nhành mai trong tranh, vì giá trị thẫm mỹ của bức tranh không nằm ở ngoài khung tranh. Tôi không nghĩ bà Rowling có ý “ca ngợi một người đồng tính” và tôi cũng không thấy giới tính của nhân vật “hạ thấp” hình ảnh của nhân vật đó. Tôi nghĩ thành công đáng kể của bà Rowling là tạo dựng được một thế giới phi thường để cho mọi sự dị biệt là bình thường. Cũng giống như vấn đề chủng tộc trong Harry Potter, bà Rowling có một quan điểm phóng khoáng, cởi mở và dung hoà đối với vấn đề giới tính: nếu không nên kỳ thị phù thủy gốc Muggle, phù thủy thuần chủng, và phù thủy lai, thì cũng chớ coi trọng việc một người là nam hay nữ hay đồng tính. Nếu bạn sống đến … 150 tuổi như cụ Dumbledore, hay một nửa số tuổi của cụ cũng được, bạn sẽ thấy sự khác biệt giới tính không đáng kể nữa.

Read Full Post »


ryudancingman (dị tính, thành viên diễn đàn Niềm tin) viết:

Chín mươi mấy phần trăm dân số thế giới chúng ta sinh ra và lớn lên trong 1 môi trường toàn Male và Female cho nên một cách hết sức tự nhiên, trong đầu chúng ta hình thành quan niệm “thế giới có 2 giới tính”, giới tính này có khuynh hướng bị hấp dẫn bởi giới tính kia, người của 2 giới tính yêu nhau, làm tình với nhau và sinh con đẻ cái.

Thế nhưng, từ rất lâu rồi, bên cạnh chúng ta đã tồn tại Gay và Lesbian. Các bạn có thấy là, ngoại trừ việc họ yêu người cùng giới còn chúng ta yêu người khác giới, họ không hề khác chúng ta và hoàn toàn bình đẳng với chúng ta. Vậy tại sao họ chấp nhận chúng ta còn chúng ta không chấp nhận họ, thậm chí coi họ là những người vi phạm pháp luật, đạo đức xã hội, hoặc coi họ là con bệnh?

Đó là do quan niệm “thế giới phân chia thành 2 giới tính rõ ràng” đã ăn sâu vào chúng ta đến nỗi chúng ta nghĩ nó là quy luật tất yếu của tạo hoá, nó đúng với 100% dân số thế giới. Chúng ta thấy những người đồng tính quái dị, thậm chí đáng sợ vì họ không giống với chúng ta, thuộc về một trong 2 giới tính Nam hoặc Nữ một cách rõ ràng. Chúng ta lấy suy nghĩ của số đông để áp đặt, cho là những gì khác với đa số đều là sai trái, không được chấp nhận. Đó là một điều hết sức vô lý, thậm chí ích kỉ và vô tình. Ngay lúc này đây, không biết bao nhiêu người đồng tính đang đau khổ, đang cô độc, đang phải hứng chịu sự hắt hủi, xa lánh của cộng đồng những người xung quanh.

Tôi cũng đã từng không chấp nhận người đồng tính, đã từng không biết bao nhiêu lần nói với người này người kia “Mày là đồ pê đê” như 1 lời nhạo báng khi họ để móng tay dài hoặc mặc quần áo sặc sỡ. Cuối cùng tôi nhận ra rằng, mình đã sai. Vâng, tôi đã sai khi không chịu nhìn nhận những người đồng tính.

Thưa các bạn đồng tính, tôi chỉ muốn nói với các bạn câu này: Thế giới có 4 giới tính (Male, Female, Gay, Lesbian). 4 giới tính đó bình đẳng với nhau. Các bạn không phải là kẻ tội phạm vi phạm pháp luật, các bạn không làm gì trái với đạo đức, các bạn không phải những kẻ dị thường nằm ngoài quy luật tạo hoá hay những con bệnh đáng thương hại. Các bạn là những người bình thường và bình đẳng với tất cả các con người khác. Hãy hiên ngang đi tìm hạnh phúc cho mình và cười vào mặt những kẻ không chấp nhận các bạn. Cho dù việc này có khó khăn đến mấy đi nữa, thì nó vẫn tốt hơn là cả đời không được công khai sống với con người thật của mình.

Lời bình của Huệ Ân: ý kiến của ryudancingman khá hay, song tôi thì tôi không thích cười vào mặt những người không chấp nhận mình. Tôi hiểu họ cũng có lý do của họ, họ cũng có sự khó khăn nhất định khi chấp nhận một hiện tượng vượt ra ngoài sự hiểu biết và những quan niệm thông thường. Họ không có nhiều thông tin và bị dẫn dắt bởi cảm tính, bởi giới truyền thông (nhiều khi cũng rất cảm tính). Nếu tôi là người dị tính, chưa chắc tôi đã có được sự thông cảm với những người đồng tính. Vì thế, tôi không cười vào ai hết, mà muốn cung cấp cho họ thêm thông tin, giúp họ không còn cảm thấy sợ người đồng tính, thuyết phục họ thay đổi quan điểm, hành vi. Tôi yêu quý cha mẹ, anh em trong gia đình tôi – những người dị tính. Tôi tự hào vì có những người bạn dị tính tuyệt vời.
——
Xem nguyên bản ý kiến của ryudancingman

Read Full Post »

homosexual_bomb (đồng tính, thành viên diễn đàn Thehe8x) viết:
Người đồng tính luyến ái hay người giả trang hay người chuyển giới không cần sự thông cảm của những người xung quanh. Ít nhất là cá nhân tôi, với tư cách là 1 người đồng tính không trông chờ mọi người thông cảm với mình. Thông cảm đối với tôi chẳng qua chỉ là sự thương hại rẻ tiền được che giấu 1 cách khéo léo mà thôi. Hãy dành sự thông cảm ấy cho những người bị bệnh hiểm nghèo, những người khuyết tật hay nhưng người có hoàn cảnh sống bất hạnh í <— họ mới cần sự thông cảm. Cái tôi cần là sư TÔN TRỌNG, tôi cần mọi người nhận xét tôi qua kiến thức, qua tính cách, qua cách đối xử của tôi chứ không phải qua việc tôi yêu con trai hay con gái.

Xem toàn bộ ý kiến của homosexual_bomb

Read Full Post »

Trai khôn lấy vợ đặt vòng
Gái khôn tìm chồng thắt ống dẫn tinh
[1]

Nhiều người cho rằng chỉ có tình dục giữa nam và nữ mới là tự nhiên [2], vì tình dục là để sinh sản. Khi nghe nói “tình dục đồng giới cũng là tự nhiên” thì họ giãy nảy lên, vì cho rằng nếu ai cũng tự nhiên như thế thì loài người chẳng mấy chốc mà tuyệt diệt.

Đoạn đối thoại sau đây giữa một bạn trẻ với đạo diễn Lê Hoàng là một ví dụ:

“- Em muon hoi “Gay” cung la mot su phat trien cua con nguoi de phu hop voi tu nhien, vay tai sao lai khong duoc xa hoi chap nhan?

– Lấy đâu ra cái sự “phù hợp với tự nhiên” đó! Sao em lại nghĩ sai lầm thế. Nếu chúng ta phát triển theo hướng đó thì loài người sẽ biến mất mà không cần tới chiến tranh”.

(Trích nội dung giao lưu trực tuyến giữa độc giả VietnamNet với đạo diễn Lê Hoàng, 5/6/2003)

Lê Hoàng được tiếng là người sắc sảo, khoe đọc nhiều về ĐTLA, không hiểu sao lại lý luận kiểu “nếu chúng ta phát triển theo hướng đó”, “nếu mà ai cũng thế”… Đấy là một cách lý luận khá “chuối” mà nhiều người hay mắc phải. Họ tưởng tượng ra những điều không có thực rồi lo quắn lên. Cứ làm như nếu cho cưới nhau đồng tính thì thiên hạ sẽ đua nhau bỏ vợ bỏ chồng quay ra lấy người cùng giới cả. Nếu dễ dàng như thế thì lâu nay người đồng tính phải chiếm số đông rồi mới phải! Tại những nước mà pháp luật đồng ý cho người đồng tính kết hôn hoặc sống chung, như Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy, Anh, Đức… , người đồng tính vẫn luôn chỉ chiếm một tỉ lệ nhất định mà thôi, và họ chẳng làm đảo lộn gì cả. Trong thế giới loài vật cũng thế, chẳng có ai cấm đoán gì, nhưng số lượng những con đồng tính bao giờ cũng chỉ chiếm một tỉ lệ rất nhỏ. Cho nên ông Lê Hoàng không việc gì phải lo lắng quá như thế.

Giờ nói đến nghĩa vụ của tình dục. Nếu đúng là tình dục phải gắn chặt với sinh sản mới là tự nhiên thì tuyệt đại đa số người ta – trong đó chắc có đạo diễn Lê Hoàng – làm trái với tự nhiên mất rồi. Vì, họ đã mượn đến những biện pháp phi tự nhiên như dùng bao cao su, đặt vòng, thắt ống dẫn tinh, uống thuốc ngừa thai để chặn cái “đầu ra”, chặn cái kết quả (lẽ ra là) tự nhiên của một quá trình. Hề hề, theo cái lý của ông Lê Hoàng thì lẽ ra phải cấm tiệt dùng bao cao su, thuốc ngừa thai, vì nếu lúc nào cũng dùng thì loài người chẳng mấy lúc mà đi đến chỗ diệt vong!

Rõ ràng tình dục không nhất thiết phải gắn với sinh sản, và người ta phải dùng đến bao cao su, thuốc ngừa thai là để tránh sinh đẻ nhiều, để cho tình dục được thoái mái hơn – tức là vì chính tình dục, vì sự thỏa mãn, hạnh phúc mà họ tìm kiếm ở tình dục.

Lại nảy ra câu hỏi: Tại sao khi dân số quá đông, người ta lại lo lắng? Đó là kết quả của sự giao hòa giữa nam và nữ, giữa âm và dương kia mà? Tại sao sự giao hòa đó lại dẫn đến mất cân bằng: con người quá đông, môi trường bị thu hẹp, tài nguyên cạn kiệt, nghèo đói dai dẳng, bệnh tật sinh sôi, thất học tăng, phúc lợi giảm…?

Ồ, hình như cứ sinh đẻ tự nhiên thì lại không phù hợp với tự nhiên cho lắm (có lẽ nên hiểu tự nhiên một cách rộng hơn). Thế là những người dị tính buộc phải dùng đến những biện pháp phi tự nhiên để hạn chế sinh sản, hầu tìm sự cân bằng. Trong khi đó, tình dục đồng giới, nhân tố hạn chế sinh sản có sẵn trong tự nhiên thì lại đang bị xem là phi tự nhiên.
————–
– [1]: Đây là một câu vè, không rõ ai sáng tác, có tính chất tếu táo là chính nhưng gợi nhớ đến không khí sôi nổi của phong trào “sinh đẻ có kế hoạch” một thời.
– [2]: Xem thêm “Thế nào là tự nhiên
– Ảnh trong bài là của VietnamNet

Read Full Post »

Người viết: Elton John
(ca sĩ, nhà soạn nhạc, nghệ sĩ dương cầm người Anh từng đoạt nhiều giải Grammy và giải của Viện Hàn lâm Nghệ thuật Anh; được Nữ hoàng Anh phong tước hiệp sĩ năm 1998)

Người dịch
: Phan Huệ Ân
Bài gốc tại News Statemann
————-

40 năm đã qua kể từ khi tình dục đồng giới được hợp pháp hóa tại nước Anh, những người đồng tính trên khắp thế giới vẫn bị mạ lị và phân biệt đối xử vì xu hướng tình dục của họ.

Ngày 21/12/2005, ngày đầu tiên hôn nhân đồng tính được pháp luật Anh cho phép, tôi đã chính thức thành hôn với người đàn ông tôi yêu. Đó là quyền hợp pháp, quyền con người của tôi, và tôi muốn tất cả mọi người đều biết. Tôi muốn nói to lên điều ấy nhưng vẫn cảm thấy lo ngại về phản ứng của công chúng. Do vậy, tôi vui mừng và cảm thấy nhẹ người khi ra khỏi phòng đăng ký kết hôn và thấy đám đông ở ngoài đang cổ vũ và ủng hộ việc kết hôn của chúng tôi (trong khi tôi đã sợ rằng người ta sẽ la ó và giương lên những biểu ngữ phản đối làm hỏng cơ hội của tôi). Hôm đó tôi cảm thấy tự hào là người Anh.

Đã có một sự tiến bộ đáng kể về quyền của người đồng tính ở Anh, nhưng chúng ta chưa thể thỏa mãn, khi mà chứng sợ đồng tính (homophobia) vẫn còn, khi mà nhiều người trên thế giới phải sống cô đơn trong sợ hãi vì xu hướng tình dục của họ. Ở một số nước, tiếng nói của tôi bị chìm nghỉm, thậm chí có khi còn bị tẩy chay. Đối với phần lớn mọi người, các quyền cơ bản chỉ là vấn đề sống hay chết.

Rất nhiều người hàng ngày đang khổ sở vì bản năng tính dục của mình. Năm ngoái, William Hernández bị gí súng vào cổ bên ngoài trụ sở ở El Salvador của tổ chức vì quyền người đồng tính Asociación Entre Amigos của ông. William và các đồng sự lên tiếng về quyền của người đồng tính ở El Salvador đã gặp sự phản đối dẫn đến việc sửa đổi hiến pháp chính thức ngăn cấm hôn nhân đồng tính.

“Chúng tao sẽ giết mày trước khi mày có thể cưới” – kẻ tấn công William nói.
Trước đó 2 đêm, trụ sở của Entre Amigos bị đập phá và lục soát 2. Không có gì đáng giá bị mất, nhưng những chi tiết của các kế hoạch tổ chức sự kiện đã bị lấy đi và những lời đe dọa hằn học được viết đầy tại các phòng. Đó là cuộc tấn công thứ 7 trong vòng 5 năm. Những rắc rối như thế không chỉ có ở El Salvador. Những cuộc tấn công người đồng tính nam, đồng tính nữ, người lưỡng tính và chuyển đổi giới tính là rất thông thường và ít khi bị luật pháp luật nhòm tới.

Đàn ông và phụ nữ bị ngược đãi và tấn công hàng ngày khắp nơi trên thế giới, chỉ vì họ yêu và ăn nằm với người cùng giới. Tình dục đồng giới bị coi là bất hợp pháp tại hơn 80 quốc gia.

Chứng sợ đồng tính tác động đến giáo dục thể chất. Thông tin giúp ngăn ngừa sự lây lan của HIV và AIDS (liên quan đến đồng tính) bị ỉm đi, và những người cung cấp hoặc tìm kiếm thông tin như thế bị ngược đãi. William và những đồng sự của ông bị tấn công một phần vì họ đã cung cấp kiến thức về giới tính cho người đồng tính ở El Salvador. Tại Uganda, một đài phát thanh bị phạt vì phát một chương trình thảo luận về sự cần thiết giúp đỡ phòng chống HIV/AIDS cho giới gay. Tại Ấn Độ, những người tuyên truyền thông tin về tình dục đồng giới an toàn bị bắt, bị đánh đập và bị buộc tội bởi các luật chống kê gian (giao hợp giữa 2 người đàn ông). Người đồng tính ở nhiều nước Châu Phi có nguy cơ nhiễm HIV/AIDS rất cao vì họ ít có cơ hội tiếp nhận thông tin và cách xử lý đối với căn bệnh này.

Ở một số nước Châu Âu, những người có định kiến với giới đồng tính thường lớn họng và khó có thể nói át được họ. Các cuộc diễu hành biểu dương của những người đồng tính vẫn bị cấm đoán ở một vài thành phố thuộc Đông Âu (trong đó có Maxcơva, nơi mới đây ông thị trưởng mô tả diễu hành đồng tính là “quỷ quái”). Những người đồng tính ở Latvia bị tấn công và phỉ nhổ khi họ tổ chức tuần hành vào năm ngoái.

Tháng 9/2006, trên sân khấu ở Warsaw, tôi quyết định nhân một buổi biểu diễn để nói về chứng sợ đồng tính ở Ba Lan:

“22 năm trước tôi đến Gdansk và tới nhà Lech Walesa (tổng thống Ba Lan nhiệm kỳ 1990-1995), người đấu tranh cho nền tự do và quyền con người của chính ông… và tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc đó, và việc được gặp lại ông đêm nay khiến lòng tôi tràn đầy sự ấm áp và yêu thương.

“Tôi chỉ là một nhạc sĩ. Tôi đến chơi nhạc với hi vọng mọi người được dứt ra khỏi những điều lo nghĩ trong một vài giờ… và tôi cũng là một người đồng tính… và tôi biết rằng gần đây ở Ba Lan có rất nhiều vụ bạo lực đối với người đồng tính… Tôi muốn nói với các bạn… rằng đây là thời để yêu thương.

“Đã có quá đủ hận thù trên thế giới này. Hãy để cho những người đồng tính được yên. Chúng tôi chỉ cố gắng sống đúng với bản thân. Chúng tôi không muốn làm hại bất kỳ ai.
“Tình yêu là tất cả… và người Ba Lan luôn tràn đầy tình yêu”.

Đã 40 năm trôi qua kể từ khi tình yêu đồng giới được hợp pháp hóa tại Anh, nhưng đáng buồn là nó vẫn bị cấm ở rất nhiều nơi trên thế giới. Tôi muốn tôn vinh William Hernández, những cộng sự của ông và rất nhiều, rất nhiều những cá nhân đã đứng lên vì quyền con người trên thế giới, ngay cả khi sự an toàn của họ bị đe dọa. Những người như William dũng cảm hơn tôi nhiều, vì khi những người chống đồng tính chửi rủa họ, họ đã mắng lại những người ấy. Và khi William và những người khác càng hiện diện rõ ràng bao nhiêu thì tiếng nói của họ càng mạnh bấy nhiêu. Với sự ủng hộ, họ sẽ khiến những người mang định kiến (với người đồng tính) phải nhận ra vấn đề.

Vì thế, hôm nay, tôi nói to với William, một người dũng cảm đã làm một việc nguy hiểm và cần nhiều nghị lực. Tiếng nói của tôi đã phụng sự tôi trong nhiều năm; tôi hi vọng nó cũng làm được điều gì đó tốt đẹp cho ông. Nhưng chúng ta cần thêm nhiều tiếng nói. Dù những người có định kiến đang ở trong cùng quán rượu với chúng ta hay cách xa hàng ngàn dặm, chúng ta cũng nên đứng dậy và nói to lên về những quyền cơ bản của con người. Tôi muốn đề nghị bạn, ngay hôm nay, hãy cất lên tiếng nói của mình.
——

– Ảnh nhỏ: Bìa album Empty Sky của Elton John
– Ảnh lớn (BBC News): Elton John (trái) và bạn đời David Furnish trong ngày cưới

Read Full Post »

Older Posts »